Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Con lấy chồng xa

Lấy chồng xa nhà là bạn đã chấp nhận vì một người đàn ông mà rời xa gia đình hàng trăm, thậm chí hơn nghìn cây số để sinh sống, chấp nhận đóng vai trò một người vợ hiền, một người con dâu đảm, rồi vài năm sau trở thành một người mẹ tốt, mà chẳng thể còn cơ hội để thường xuyên chăm sóc cho bố mẹ ruột của mình.
Đàn bà, có ai lấy chồng xa, có ai từng tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của mình mà sau rồi chả có đôi lần thất vọng.

Khi con ngỏ ý muốn lấy anh, mẹ bật khóc và thổn thức: như thế đồng nghĩa với việc bố mẹ sẽ mất con. Còn bố, bố nắm chặt tay con rể, mắt đỏ hoe dặn dò: “Bố giao con gái bố cho con, nhớ chăm sóc con gái bố cẩn thận con nhé”.
                                                         “Có con mà gả chồng gần
                                                          Có bát canh cần nó cũng mang cho
                                                          Có con mà gả chồng xa
                                                          Trước là mất giỗ, sau là mất con”.

Khi yêu nhau thời hiện đại, có ai nghĩ lấy chồng xa là khổ, khi mà người ta chỉ trong vòng hơn một tiếng đồng hồ có thể đi được cả đôi nghìn km, từ đầu này đất nước tới đầu kia đất nước. Vậy thì cái lí thuyết lấy chồng xa là khổ còn ai nghĩ tới nữa.

Nhưng tại sao các bà mẹ vẫn một mực muốn con gái lấy người gần gũi mình về mặt địa lý. Nhưng con gái thì nghĩ, bây giờ lấy chồng nghèo mới khổ, chứ lấy chồng xa đâu có khổ gì?

Ngày học đại học, có lẽ ít người không có người yêu lắm. Mà tình yêu sinh viên thì trong sáng vô cùng, không có tính toán thiệt hơn, yêu chỉ là vì yêu thôi. Thục cũng vậy, cô đem lòng yêu anh chàng cùng ở kí túc xa Kiên. Thục là con gái, sinh ra ở một thành phố lớn, tuy không phải ở trung tâm, chỉ là ngoại thành, nhưng cuộc sống của Thục vẫn khác xa cuộc sống của một chàng trai nơi miền núi phía bắc xa xôi.

Thục yêu Kiên vì tính hiền lành, chu đáo của anh, yêu anh vì vẻ ngoài thư xinh, đẹp trai ấy. Họ quấn quýt nhau suốt. Tình yêu đẹp đó khiến mọi người trong phòng đều ủng hộ.

Họ yêu nhau suốt hai năm đại học. Nhưng khi ra trường, đưa Kiên về ra mắt bố mẹ, cả nhà Thục phản đối, người phản đối nhiều nhất, kịch liệt nhất không ai khác là mẹ Thục. Bà khóc lên khoc xuống khuyên con gái bỏ Kiên. Nhưng cả hai vẫn tiếp tục yêu nhau và họ tin sẽ thuyết phục được bố mẹ Thục. Bởi về phía gia đình Kiên thì không ai phản đối cả. Mà lí do mẹ Thục phản đối Kiên không phải vì con người anh, chỉ vì một lí do duy nhất, Kiên quá xa Thục về mặt địa lý. 


<


Mẹ Thục cũng là một cô gái ở quê của một tỉnh khác về làm dâu ở đây. Bà hiểu được nỗi tủi hờn khi lấy chồng xa là như thế nào? Khi ốm đau thui thủi một mình, khi cô đơn cũng chỉ một mình, khi muốn được chạy về bên mẹ, được ăn bữa cơm ngon mà không phải nấu, được chia xẻ buồn vui và được an ủi vỗ về từ mẹ… đều không thể được. Thậm chí, lúc sinh con, cũng không được kiêng cữ cẩn thận, không được chăm sóc tử tế. Một mình bơ vơ nơi xứ người, trăm ngàn nỗi tủi hờn bà đã phải trải qua… Những nỗi ám ảnh đó khiến cho bà nhất định không cho cô con gái duy nhất lấy chồng xa, cho dù Thục có khóc lóc lăn lên lộn xuống, cho dù Kiên vì yêu thục mà đã quỳ gối xin bà.

Tốt nghiệp đại học, họ ngậm ngùi tạm chia tay, Thục hứa, nhất định sẽ thuyết phục mẹ cho hai đứa ở bên nhau. Nhưng rồi khoảng cách địa lý,cùng áp lực công việc khiến cả hai không còn thời gian nghĩ về nhau quá nhiều. Tình cảm vì thế cũng không được như ngày xưa. Cuối cùng vì mẹ Thục quá kiên định, công việc của Thục cũng không được thuần lợi nên họ chia tay nhau. Khi nghe tin hai người chia tay, bạn bè cùng ở với Thục đều tiếc rẻ cho hai người. Và cũng không hiểu sao mẹ Thục lại có thể kiên định tới vậy.

Hai năm sau, Thục lấy một người ở xã gần bên. Chồng đi làm xa, vì thế thời gian Thục ở nhà chồng thì ít mà về nhà mẹ thì nhiều. Được ăn cơm mẹ nấu, được chơi với chị em, được ngủ dậy muộn, chỉ khi nào ở nhà chồng Thục mới phải giữ ý. Nhưng thời gian lấy chồng, đôi bàn tay Thục bắt đầu có những vết nứt tới chảy máu. Thục không làm được gì ngoài những việc nhẹ và khô khan. Còn làm gì liên quan tới nước là Thục phải đeo gang tay. Khi ấy, Thục mới thấy thấm thía việc lấy chồng gần tốt như thế nào.

Có gì cũng có thể chạy qua nhờ mẹ giúp, ốm đau có mẹ thuốc thang lo cho, buồn tủi ấm ức có mẹ khuyên giả an ủi. Lấy chồng đâu phải đơn giản như Thục nghĩ, đâu phải chỉ lấy mỗi người mình yêu, mà là phải lấy cả gia đình nhà chồng. Mà có mẹ chồng nào lại thương con dâu khác máu tanh lòng bằng người mẹ rứt ruột đẻ con ra. Lúc ấy, Thục mới nghẹn ngào ôm mẹ mà cảm ơn bà. Cảm ơn mẹ vì đã ngăn cản ý định cuồng nhiệt của tuổi trẻ.

Quả thật, tuổi trẻ có mọi thứ, nhan sắc, trí thông minh, tài năng, nhiệt huyết… thứ mà họ thiếu duy nhất, chính là những trải nghiệm của cuộc đời mà thôi. Những thứ đó, chỉ chính bản thân trải qua họ mới tin, mới thấm thía.

Ngày Thục sinh con gái, mẹ chồng thì thích cháu trai vì là con một trong nhà, thế là chỉ có một mình mẹ Thục chăm lo thục ở bệnh viện, rồi lại xin phép nhà chồng đón Thục về chăm sóc suốt ba tháng ở cữ. Đôi tay thục bị bệnh nứt cơ địa nên hầu như mẹ Thục làm tất cả. Nhìn mẹ vất vả sơm khuya, đêm còn thức bế con cho Thục ngủ. Thục chỉ biết nén giấu giọt nước mắt sau lưng mẹ. Ai bảo là gả con gần để mong được bát canh cần con cho chứ, mẹ mong gả con gần để còn được bao bọc con đến hơi thở cuối cùng mà thôi.

Bây giờ thì Thục mới cảm ơn mẹ ngàn lần vì ngày xưa mẹ nhất định không gả nàng cho Kiên. Nếu không, bây giờ trên cái tỉnh miền núi xa xôi cả nghìn km ấy, không biết nàng sẽ sống như thế nào khi chỉ có một thân một mình đơn độc. Bây giờ nàng khóc, không phải vì tiếc nuối mà vì nàng đã không thể hiểu được nỗi lòng của mẹ, không thể hiểu được tình yêu mà mẹ dành cho mình. Thậm chí, có thời gian, Thục còn có ý nghĩ căm hận sự lạnh lùng và tàn nhẫn của mẹ đối với nàng và Kiên.

Nhưng chính nhờ có mẹ, mà Thục không rơi vào cái cảnh: “chiều chiều ra đứng ngõ sau, ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều”. Hay: “Mẹ ơi đừng gả con xa, chim kêu vượn hú biết nhà má đâu?”...

Đàn bà, có ai lấy chồng xa, có ai từng tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của mình mà sau rồi chả có đôi lần thất vọng. Quả thật tình yêu không có lỗi, chỉ có điều vì thời gian, ngay cả thứ tình yêu sâu đậm nhất cũng có thể nhạt phai, người phụ nữ trong những phút trống trải cô đơn, trong những nối ấm ức tủi hơn… không thể tìm kiếm được tất cả những sự ấm áp, bao dung bên người bạn đời của mình. Trên đời này chỉ có một người duy nhất có thể khỏa lấp được tất cả những điều đó, là những người mẹ mà thôi.

Và chỉ khi chúng ta làm mẹ, chúng ta nhìn con lớn lên, chúng ta mới biết, những gì mẹ nói luôn là những trải nghiệm quý báu, đã được đúc kết, chắt chiu từ chính nhưng đớn đau có thực trong đời…

( Sưu tầm )

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Anh! Làm gì có chuyện cứ yêu là phải cưới

Em yêu anh yêu anh tới mức ngay cả khi anh đối xử với em tệ bạc hay anh có hắt hủi em, em cũng luôn cảm thấy hạnh phúc. Có phải e đang bị mù quáng bởi thứ tình yêu viển vông đó hay không. Em sai lầm khi trao đi mọi thứ quá vội vàng và yêu anh vô điều kiện.

Có lẽ vì anh suy nghĩ giản đơn như thế nên bao năm qua anh đã yêu em theo cái cách “sẽ không bao giờ mất được”. Anh đã xem thường những yêu thương mà em trao tặng vì anh cho rằng đó là bổn phận, là trách nhiệm và là thứ hạnh phúc không bao giờ em dám buông tay.

Nhưng anh đã lầm rồi anh ạ! Không có thứ cảm xúc nào được gọi là hạnh phúc khi người ta thấy đau. Với em, việc phải lấy một tấm chồng để vờ như mình hạnh phúc dù cảm xúc đó không hề có thật là điều tệ hại và ngu ngốc nhất. Em sẽ không bao giờ làm thế. Vì vậy ngày hôm nay em muốn nói với anh rằng:

Mình chia tay đi, anh không đáng để em yêu!

Có lẽ sai lầm của cuộc tình này bắt nguồn từ em. Em lầm lỡ khi cho rằng cứ yêu thật nhiều mình sẽn hận lại được bấy nhiêu. Em sai lầm khi trao đi mọi thứ quá vội vàng và yêu anh vô điều kiện. Em yêu anh tới mức ngay cả khi bị hắt hủi em cũng coi đó là một thứ hạnh phúc. Nhưng đó là em của những tháng ngày nông nổi. Khi con tim cứ mãi phải đón chịu những vết xước chằng chịt, tự khắc nó sẽ phải đến ngày muốn buông xuôi..

 Em sai lầm khi trao đi mọi thứ quá vội vàng và yêu anh vô điều kiện. Em yêu anh tới mức ngay cả khi bị hắt hủi em cũng coi đó là một thứ hạnh phúc.

Em sai lầm khi trao đi mọi thứ quá vội vàng và yêu anh vô điều kiện. Em yêu anh tới mức ngay cả khi bị hắt hủi em cũng coi đó là một thứ hạnh phúc.
Có đôi lúc em nghĩ, nếu em yêu anh vừa đủ, nghĩa là cho anh thấy được tình yêu lớn lao mà em dành cho anh nhưng cũng để anh phải khát khao, phải cảm thấy sợ em sẽ mất đi bất cứ lúc nào thì có lẽ anh đã không yêu bằng một thái độ của kẻ ban phát tình yêu như thế. Đó cũng là sai lầm của em. Một sai lầm khiến cho tình yêu và cả em đều bị hạ thấp đi trong anh.

Anh không hề phản bội em, anh cũng luôn xác định sẽ cưới em… Nhưng cuối cùng em vẫn phải nói lời chia tay. Đó không phải thứ hạnh phúc em chờ đợi. Không phải cứ yêu say đắm là em mong chờ một đám cưới. Cuộc hôn nhân ấy sẽ có ý nghĩa gì khi anh cưới em chỉ như một thói quen, nhưng một quán tính đi hết tình yêu là đám cưới. Và hơn hết, em cũng không cần một người chồng thiếu tôn trọng dành cho mình. 
<

Giờ thì tạm biệt anh, chúng ta đi hai con đường riêng biệt


Hơn 3 năm gắn bó bên nhau, chưa có một người thứ ba nào xen vào cuộc tình của hai đứa mình. Nhưng điều đó không có nghĩa là không hề rạn nứt. Sự rạn nứt đến từ chính người trong cuộc là thứ đáng sợ và khó hàn gắn nhất. Em và anh đã mắc phải sai lầm đó. Em vội vã và trao đi tình yêu quá độ, đến mức làm anh tin rằng em có chết cũng chẳng dám rời xa anh. Và tất yếu thôi, anh sẽ yêu em theo một cách thờ ơ, lãnh đạm nhất. Khi người ta không sợ mất, người ta không nghĩ tới chuyện cần phải trân trọng.

Anh à, anh đã làm tổn thương em quá nhiều nhưng em không trách anh. Chuyện tình của mình dừng lại ở đây đi… Em cảm thấy mệt nhoài khi chạy theo cuộc tình cùng anh. Đừng cố gắng níu kéo, cứ phải đổ vỡ một lần như thế, sau này chúng ta sẽ biết cách yêu và giữ tình yêu hơn anh ạ.

Giờ thì tạm biệt anh, chúng ta đi hai con đường riêng biệt.

( Sưu tầm )

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Cách hâm nóng lại tình yêu vợ chồng

Trong cuộc sống bộn bề không ít các gia đình xảy ra chuyện giận hờn cãi vã do bất đồng quan điểm của nhau hoặc nhiều lý do khác.Bạn không phải là cô bé lọ lem, và chồng bạn cũng không phải là hoàng tử. Hãy chấp nhận con người thật của chàng, cả mặt xấu lẫn mặt tốt. Hãy hâm nóng lại tình yêu vợ chồng, sau đó không khí gia đình sẽ trở nên ấm cúng hơn.

Chắc hẳn sẽ có lý do cho việc bạn cảm thấy khó chịu với chồng và bạn cần phải tìm ra nguyên nhân. Nhưng trước khi đi tìm nguyên nhân, bạn hãy biết kiềm chế thì cơn giận đó sẽ qua nhanh hơn.

Dưới đây là những gợi ý cho bạn để "hàn gắn" mối quan hệ với chồng:

Nói với chàng những vấn đề của bạn

Hãy dẹp mọi chuyện sang một bên, bình tĩnh ngồi xuống và nói về vấn đề bạn đang gặp. Hãy đảm bảo rằng, cuộc nói chuyện của bạn không hề bị gián đoạn (tắt điện thoại và những thứ có thể can thiệp). Bạn cũng phải sẵn sàng thỏa hiệp trong lúc bạn đang giải quyết vấn đề.

Nếu bạn cảm thấy không thoải mái khi ở nhà, hãy gặp nhau ở nơi công cộng. Nhiều người qua lại có lẽ sẽ giúp 2 bạn cư xử mượt mà hơn.



Hãy nói với một chuyên gia

Trước khi bạn hét lên câu: “Tôi ghét chồng tôi!”, hãy thử nói chuyện với một chuyên gia (có thể là bác sĩ hay những người bạn cảm thấy tin cậy), đặc biệt là lúc bạn đang có nhiều thay đổi nghiêm trọng hay mất người thân bởi nếu không, bạn rất có thể sẽ xả cơn giận vào chàng. Điều này thực tế sẽ ảnh hưởng đến bạn vì nó sẽ khiến mối quan hệ trở nên phức tạp hơn.

Hãy nhìn những điều tốt ở người đó

Bạn không phải là cô bé lọ lem, và chồng bạn cũng không phải là hoàng tử. Hãy chấp nhận con người thật của chàng, cả mặt xấu lẫn mặt tốt.

Không có ai hoàn hảo cả, vì vậy hãy bắt đầu tập trung vào những gì chàng làm tốt thay vì tập trung vào những điểm xấu.
<

Hãy đặt mình vào địa vị của chàng

Cần 2 người để có thể cãi nhau. Vậy thay vì cố ép anh ta làm theo ý của bạn, hãy nghĩ từ góc nhìn của anh ta.

Hãy đặt mình vào địa vị của người đó để có thể hiểu được những gì đang xảy ra và nhận ra những gì bạn nên làm.

Hãy trung thực

Nếu bạn vờ như mọi thứ đều ổn thỏa trong khi chàng còn rất nhiều rắc rối để giải quyết. Hãy trung thực với bản thân và với chồng của bạn, điều này sẽ tạo nên một sự khác biệt lớn.

Hãy dành thời gian bên nhau như lúc mới cưới

Hãy lên kế hoạch cho một buổi đi chơi tối, hãy dành thời gian bên nhau, hãy thử những điều mới mẻ để truyền cảm hứng cho tình yêu của bạn.

( Sưu tầm )

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Anh chỉ đến bên em lúc buồn, vậy những ngày vui anh về nơi đâu?

Sẽ có một ngày em buông tay anh và ra đi mặc kệ anh nghĩ gì hay sau lưng anh đang khốn khổ vì người ấy như thế nào ..... Em rất mạnh mẽ và can đảm mà anh, bầu trời này, thế giới này của anh vốn dĩ không có hình ảnh của em.
Có lẽ trong suy nghĩ của anh, em là một cô bé ngốc nghếch, khờ khạo thậm chí là ngớ ngẩn khi cam chịu yêu một người đàn ông không thuộc về mình như thế. Em chỉ như một quán nhỏ ven đường, còn anh là khách bộ hành. Trên chặng đường dài, có đôi lúc mệt nhoài, anh ghé vào nghỉ ngơi rồi anh lại đi… Tình yêu anh dành cho em như vậy đấy. Tạm bợ, tạm bợ… 

Em là nơi gánh cho anh những nỗi buồn khi anh đau vì người con gái đó. Thật trớ trêu khi em phải tự nuốt nỗi đau của chính mình vào tim để tiếp tục chứa đựng nỗi của anh. Anh đau vì người đó, còn em đau vì anh. Những lần anh gõ cửa nhà em giữa một đêm mưa, người anh nồng nặc mùi rượu, anh khóc và gọi tên người con gái đó là những lần anh xát muối vào trái tim em. Phải chi anh yêu người đó ít hơn một chút hoặc giả em yêu anh ít đi một chút thì có lẽ cả hai chúng ta đã không đau khổ đến nhường này.


Em và anh giống nhau. Chúng ta là những con thiêu thân lao vào lửa tình dù toàn thân bầm dập. Anh không thể ngừng yêu người con gái đó, còn em không thể ngừng yêu anh. Nhưng nghiệt ngã là ở chỗ, ít ra với người đó, anh còn có được cái tư cách là người yêu để mà đau. Còn với anh, em đâu có là gì? Một cô em gái, một người bạn tri kỉ… những danh phận ấy không đủ để em phải trả giá cho những nỗi đau mà em phải trải qua vì anh. 

<
Em không phải là cô gái yêu thầm không dám nói. Em táo bạo và quyết liệt hơn thế khi dám thừa nhận mình yêu anh dù anh nói rằng đừng có ngốc nghếch cố yêu, chỉ chuốc khổ vào thân. Chính em đã tự mình đứng sau lưng anh, đỡ anh đứng dậy sau mỗi lần anh vấp ngã dù anh chẳng cho em một danh phận. Không phải em hi vọng làm thế để chen vào cuộc tình của anh. Nơi mà em muốn chen vào và có một chỗ đứng ở đó là trong tim anh kìa. Nhưng em biết điều đó là không thể. 


Đôi khi em cũng không hiểu vì sao, sức mạnh nào lại cho em cái sự can đảm để yêu một người đang si mê kẻ khác như anh. Mỗi lần anh buồn, anh say anh lại gọi em đến để sẻ chia. Nhưng khi anh vui, khi anh hạnh phúc, anh đến bên người con gái đó. Anh cũng biết điều đó là tàn nhẫn đúng không anh? Vậy nên anh mới hỏi: “Em còn định tiếp tục đến bao giờ”… 


Chắc chắn ngày đó em sẽ đi… Còn bây giờ, nếu mệt quá xin cứ dựa vào em… dù chỉ như đôi bạn tri kỉ! 

Giá mà em có thể trả lời được câu hỏi đó, giá mà em biết tới khi nào em sẽ hết yêu anh thì may quá. Đừng quá bận tâm cho em bởi vì em tự chọn con đường này vì thế em sẽ đi tới cùng. Không phải em nuôi hi vọng sẽ cướp được anh mà muốn mình thật đau, vì đau, tự khắc sẽ buông… 

Người ấy phản bội anh, tim anh rỉ máu và tìm đến bên em. Một lần nữa em lại là người xoa dịu cho anh những vết thương lòng và tự đâm vào tim mình những vết thương mới. Em không khờ khạo và ngốc nghếch, chỉ là tình yêu buộc em làm thế. Sẽ có một ngày, anh buông tay anh và ra đi, mặc kệ phía sau lưng em anh khốn khổ vì người ấy đến thế nào… 

Đó là ngày khi em gặp một người đàn ông sẵn sàng hứng nỗi đau của em, những nỗi đau mà vì anh mới có. Chắc chắn ngày đó em sẽ đi… Còn bây giờ, nếu mệt quá xin cứ dựa vào em… dù chỉ như đôi bạn tri kỉ!

( Sưu tầm )

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

Muốn cuộc sống tốt hơn - Hãy luôn mỉm cười

Dẫu cuộc sống của bạn đang có quá nhiều thứ để lo toan, dẫu đôi vai đang oằn nặng vì nhiều thứ thì cũng nên mỉm cười độ lượng với cuộc đời.

Muốn cuộc sống tốt hơn - Hãy luôn mỉm cười

Có quá nhiều bề bộn trong cuộc sống để đi đâu bạn cũng dễ dàng bắt gặp những tiếng thở than. Từ những dòng status ở Yahoo, Facebook cho đến những trang blog cá nhân… Dường như, cuộc sống càng bận rộn thì con người ta càng ít thấy được tiếng cười. Còn những tiếng cười vô tư, trong trẻo dường như lại càng hiếm hoi hơn!

Từ khi sinh ra rồi lớn lên, chúng ta gánh lên mình rất nhiều nỗi lo toan. Từ chuyện học hành, thi cử, đỗ đạt cho đến nỗi lo việc làm, gia đình, con cái, sự nghiệp... Khi một người bạn bỗng dưng hỏi tôi: “Vậy chúng ta sinh ra để làm gì nhỉ? Lo lắm rồi cũng chết đi cơ mà?” Tôi chỉ mỉm cười và bảo: “Cứ sống và cười đi, ai bảo nhăn nhó đâu nào”. Ừ đôi khi chỉ đơn giản là mỉm cười, tưởng chừng như nhỏ lắm, mà vốn dĩ chúng ta rất hay dễ bỏ quên!

Nếu một sớm mai thức dậy, thấy mình vẫn vẹn nguyên hình hài, không đau ốm hay mệt mỏi. Dù có những khiếm khuyết, thì cũng học cách mỉm cười với những khiếm khuyết ấy của bản thân. Một sớm mai thức dậy, chỉ đơn giản là mỉm cười với ngày mới, để thấy rằng cuộc sống vẫn đẹp và ta vẫn đang háo hức chờ đón những nụ cười như thế vào ngày mai, ngày kia và cả những ngày kia nữa…

Nếu bạn vẫn còn có một gia đình, có ba mẹ, ông bà và cả những người yêu thương bên cạnh bạn. Dẫu hôm qua những người thân cau có hay la mắng bạn, thì hôm nay cũng hãy mỉm cười với họ. Bởi vì, họ là những mảng yêu thương mà bạn luôn mang theo đến suốt cuộc đời. Dẫu một phần “yêu thương” nào đó đã rời bỏ bạn đi, thì bên cạnh bạn vẫn có những “yêu thương” khác. Những “yêu thương” thật sự, thì sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta.
<

Dẫu cuộc sống của bạn đang có quá nhiều thứ để lo toan, dẫu đôi vai đang oằn nặng gánh vì nhiều thứ thì cũng nên mỉm cười độ lượng với cuộc đời. Mỉm cười và cảm ơn cuộc sống đã mang đến cho bạn những thử thách, những trải nghiệm để bạn trưởng thành hơn. Dẫu có lúc, những trải nghiệm đó không hề đơn giản một chút nào…

Nếu bạn đang độc thân, cảm giác cô đơn sẽ có lúc làm phiền bạn. Đó là điều tất nhiên, bởi chúng ta không phải là sỏi đá vô tri. Nhưng nếu là tớ, tớ sẽ chọn cách cô đơn thật thông minh. Thay vì nằm “bó gối” một góc ở nhà và gào thét lên với thế giới: “Tôi đang rất cô đơn” thì hãy thử một mình đi dạo phố, kiếm một quán cà phê thật nhẹ nhàng và ngồi ở đó, thưởng thức những bản ballad ngọt ngào nhất… Mỉm cười với cái thú vui của riêng mình.

Cũng không cần phải chờ tới lúc có ai đó bên cạnh, mới sốt sắng chăm sóc bản thân. Thay vì phải chờ đợi một anh chàng nào đó xuất hiện, làm xáo trộn cuộc sống của bạn, thì hãy biết cách để ý và yêu thương bản thân mình hơn trong những lúc như thế này chứ. Rồi bạn sẽ mỉm cười thật tươi, nếu bỗng dưng một sớm mai thức dậy, đứng trước gương thấy mình tươi trẻ và căng tràn sức sống hơn cả những tháng ngày tay trong tay với một ai đó! Ý nghĩ không tồi đúng không nào?

Có rất nhiều thứ để bạn nghĩ tới, chỉ cần một ý nghĩ nhẹ nhàng thôi, về một niềm vui nào đó vào ngày mai, về một người bạn nào đó lâu ngày ta chưa gặp, hay cả về một nửa trong tương lai… cũng đủ giúp ta mỉm cười nhẹ nhàng rồi.

Cuộc sống đôi khi vốn dĩ cũng đơn giản thế thôi. Và cũng chỉ đơn giản, như là mỉm cười.

(Mộc Miên - Đăng trên Ngoisao)

Mùa đông và nỗi cơ đơn nơi sâu thẳm

Những chuyện buồn chẳng vì lý do gì cứ tìm đến, nhìn dòng người ai ai cũng có một bàn tay để nắm, nhìn xuống bàn tay mình lại trống không.

Mùa đông và nỗi cơ đơn nơi sâu thẳm


Người ta sẽ thích giấu mình trong cái lạnh đến thấu tim, sẽ lảo đảo bước qua những buổi chiều ảm đạm sắc xám xịt mà loay hoay cùng nỗi nhớ, sẽ quay quắt trong những buổi tối có ủ ấm thế nào bàn tay vẫn lạnh, nỗi cô đơn bò dọc khắp người, hạnh phúc cảm tưởng như một thứ quà xa xỉ mà em vẫn hy vọng trong những tháng ngày ảo não một mình em đối diện cùng em.

Đông đến, em lại chỉ có một mình.

Những con phố giấu mình rụt rè sớm hơn, em đi qua những khoảnh khắc trái tim lật ngửa để lộ nỗi buồn chỉ chực rơi vãi ra ngoài. Phố sao mà đau còn em sao buồn thế. Người yêu ơi, cớ sao em đi tìm mà anh vẫn chẳng thấy đâu?
<

Gió mùa vẫn hắt hiu lướt qua bờ vai em run lên từng đợt, em lại chỉ biết co mình nhìn những người lạ lướt qua. Ai cũng vội vã, ai cũng mệt nhoài, ắt hẳn người ta cũng giống em, cũng cô đơn và phải cô đơn quá lâu đến thế.

Mùa đông đến rồi, người ta cô đơn vì trái tim đông cứng, nhưng cảm xúc thì lại như gió chuyển mùa, cứ dào dạt cuốn lấy quanh người như sợi dây trói vô hình buộc người ta phải dẫn buồn thương đến. Bắt đầu nhớ đến những cái nắm tay thật chặt, chiếc khăn quàng còn ấm sực mùi yêu thương, những cái ôm qua lay lắt nụ cười vụng trộm, bắt đầu hình dung hình hài hạnh phúc và thiết tha được ôm ghì lấy ai đó, lặng yên.

Bắt đầu nhận ra sự hữu hạn của thời gian, thảng thốt khi mùa héo tàn là một năm đã hết. Những chuyện buồn chẳng vì lý do gì cứ tìm đến, nhìn dòng người ai ai cũng có một bàn tay để nắm, nhìn xuống bàn tay mình lại trống không.

Bỗng nhiên sợ lạnh…

Bỗng nhiên sợ lòng trống không…

Bỗng nhiên muốn giấu mình thật lâu trong một góc nhỏ thật ấm áp, để vỗ về trái tim đông cứng, chờ đợi nỗi cô đơn cứ gặm nhấm trái tim ta dần dần.

Đông đến, có phải người ta sẽ cô đơn hơn đúng không anh?

Cô đơn trong những nỗi niềm riêng của mình em vẫn thế. Đông lạnh khiến người ta co mình trong hơi gió, giật mình khi nghe tiếng thở dài ngao ngán mỗi đêm nghe thời gian trở mình…

(CaDe - Đăng trên Ngoisao)

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Hạnh phúc là quá khứ

Tình cảm chúng tôi dành cho nhau cớ vì sao như thứ hạnh phúc từng thuộc về quá khứ.

Cô gái mùa thu 

- Cậu thấy sao biển đẹp chứ? Minh thở dài đưa mắt nhìn về phía My.

- Ừ! Tớ đang cảm thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ hơn những gì tớ tưởng. Có lẽ vì biển quá rộng, đôi khi tớ lại thấy chỉ có mình lạc vào mùa thu, chẳng thể nào tìm ra được lối ra.

Tôi cố giấu cảm xúc mùa thu hai năm trước khiến mình thay đổi. Nếu quay lại, tôi sẽ đắn đo có nên tiến về phía trước, nơi đã làm tôi đánh mất thứ quan trọng nhất.

- Tớ sẽ đi My à. Tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy!

Tôi chưa bao giờ che đậy cảm xúc giỏi trước mặt My, vì thế, tôi chẳng thể nào nhìn thẳng vào ánh mắt hay nhìn thẳng vào thực tại. Tôi chỉ biết thu người lại đi về phía trước trong tiết trời se lạnh, bỏ lại My đứng đó với hình bóng cứ xa dần, nhỏ bé dần.

Đã nhiều lần tôi rất muốn bỏ lại My sau lưng, nhưng chỉ ở một khoảng lưng chừng, đủ để tôi ngoảnh lại có thể thấy. Tiến về phía xa, tôi lẫn vào dòng người đông đúc trên đường. Thật ra, chính tôi cũng chưa xác nhận cảm giác ấy có phải là thứ tình cảm người ta gọi là tình yêu hay không. Tôi cũng có một chút gì đó mong đợi, một chút ghen, một chút buồn và cả khoảng rộng để yêu thương.

......

Cũng độ thu, chiều vàng ươm, tôi ngồi ghế đá, nghe tiếng gió ùa về rồi rít lên từng cơn, chật vật với cảm xúc rối bời giữa những ngày đầu thu trong veo nắng. Khi đó, cô ấy xuất hiện phía đối diện con đường, nơi mái che xe buýt được bao phủ bởi lớp lá cây màu vàng thật đẹp. Tôi có thể cảm nhận được điều gì đó trong cô ấy qua ánh mắt hiu hắt. Lúc đó, tôi đặt tên cô là "cô gái mùa thu", như thể một sự phân biệt trong hàng trăm người mình quen biết.

Khi xe đi khuất sau hàng cây, những chiếc lá bay lên cuộn thành hình tròn như muốn cuốn đi dấu vết của cô gái nhỏ. Tôi chẳng hiểu sao hình ảnh ấy lại theo mình mãi.


Nhâm nhi một chút ly trà sữa trong quán, suy nghĩ ngẩn ngơ, tôi đứng dậy đạp xe đến lớp guitar ngắn hạn. Ngày đầu đến lớp, tôi hơi bỡ ngỡ không khí ngột ngạt những âm thanh dây đàn chưa gõ nhịp. Những bài hát cover đâu đó lại vang lên. Có khi vang lên tiếng rít của những gã mới tập tành. Điều khiến tôi giật mình là “cô gái mùa thu” đang ở ngay phía trước. Cô gái ấy đã làm tôi thoải mái hơn.

Lớp học bắt đầu với những âm điệu giản đơn và các loại dây làm trong đầu tôi như mớ hỗn độn. Kết thúc buổi học, tôi cố tiến về phía cô ấy nhưng vẫn chọn để cô đi trước, chẳng hiểu sao tôi lại làm như thế. Chỉ biết rằng đôi chân tôi chẳng chịu dừng lại.

Ngày tiếp theo, cô không học, rồi thứ ba, thứ tư... Hình ảnh cô ấy vẫn đọng lại ở một vùng nào đó trong trái tim tôi.

Những ngày thu trong veo, tôi vẫn đi học đều và chờ đợi một cái gì đó không hiện rõ. Tôi đang cất bước trên đường với những bước chậm chạp, lâu lâu lại thấy nhói đau. Đó là sản phẩm của chuyến đi thực tế một mình với chiếc xe đạp vòng quanh thành phố. Trong chốc lát lơ thơ với bầu trời cao vời vời, tôi tự thấy mình thương thảm nhưng vẫn phải cất bước nặng nề. Bỗng nhiên tiếng phanh xe đạp sau lưng. Một chiếc xe màu trắng dừng lại cạnh, tôi quay đầu chợt nhận ra đó là "cô gái mùa thu", cô gái đặt biệt xuất hiện giữa trời thu trong vắt.

- Lên xe đi, tớ đèo tới lớp.

- Thôi khỏi, còn có một tý là tới mà.

- Chân như vậy sao đi được, lên đi đừng ngại.

Tự nói với lòng “người đã vậy còn sỉ diện”, tôi đã lên chiếc xe của cô giữa những bộn bề cảm xúc khó tả, ngại ngùng, vui mừng, tôi hỏi:

- Mình tên Minh còn cậu, cậu tên gì?

- Mình… mình tên My.

- Sao mấy hôm nay tớ không thấy cậu đi học?

- Tớ bận.

Câu nói lấp lửng của My làm tôi suy nghĩ và khi ngồi từ phía sau, tôi cảm thấy ở cô ấy có sự bất an, buồn phiền. Thoảng bên tai tôi lúc đó là âm thanh khúc khích rất nhỏ nhưng tôi cảm nhận được cô ấy đang khóc. Khi xe dừng lại ở trung tâm, cả hai bước vào lớp và im lặng. Tôi chọn cho mình chỗ ngồi đằng sau My, đủ để quan sát rõ cô ấy. Ra về cô đã chờ tôi. Sự chờ đợi ấy đối với tôi là điều bất ngờ thú vị. Thế đấy, cô gái mùa thu đã đi vào tim tôi một cách vô hình.

Hai kẻ xa lạ chợt thành đôi bạn thân, đi cùng nhau và chia sẻ những điều mà cả hai cố giấu kín. 


Hạnh phúc lưng chừng 

Một ngày thu mát dịu, tôi đạp xe vòng quanh con phố trải dài lá vàng, tâm trạng, cảm xúc dần che khuất con người thật. Tôi phát hiện cậu bạn cùng học tại trung tâm guitar mới mở với bước chân khập khiển. Tôi đã kịp nhận ra đó là chàng trai nhìn lén mình khóc ở bên kia đường khi đứng trong trạm xe buýt. Chàng trai này cũng là người đi theo tôi lúc ra về sau buổi học. Tôi biết nhưng lặng thinh vì cảm nhận ở người này có điều gì đó rất đặc biệt dành cho mình.

Khi cả hai đã trở thành bạn, tôi đặt tên cho người này là "chàng trai của biển". Tôi thường nghe anh kể về biển với ngàn con sóng ùa vào, vang dội. Những dấu chân trên bãi cát dài ấy như mọi thứ diễn ra trong cuộc sống, đều đổ vào phía sau, để lại phía trước chỉ có ta và biển.

- Vậy cậu có thể đưa tớ đến đó được không?

- Just give a reason?

- ... Vì tớ chưa ra biển.

Minh luôn là người biết lắng nghe. Tôi có thể kể cho anh nghe về ngôi trường của mình đẹp như thế nào hay ở nhà tôi phải chống chọi với những con chuột đáng ghét ra sao. Tôi kể mọi thứ mình bận tâm và anh cứ nghe chăm chú, hứng thú như thế. Anh luôn im lặng nhìn tôi mỗi lúc anh buồn. Anh hay bảo tôi kể cho anh nghe về cuộc sống hàng ngày, nhưng tôi luôn lẩn tránh chuyện lần đầu anh gặp tôi ở trạm xe buýt. Tôi phủ nhận những giọt nước mắt ấy như một cách chạy trốn quá khứ. 



“Trong mắt cậu, tớ nhìn thấy cả bầu trời cao vời vợi của mùa thu, cảm xúc cậu đủ se lạnh và rã rời như những chiếc lá cuối thu vậy”, anh nói. Tôi đã cố giấu ánh mắt phiền muộn nhưng lại để cho một kẻ không quen biết thấy được điều đó, có lẽ lúc đó, tôi chẳng biết làm gì ngoài việc lên xe và chạy trốn.

Tôi chưa bao giờ kể cho anh nghe về mùa hạ hai năm trước, cũng tại nơi đó, tôi đã đánh mất hạnh phúc của mình khi chia tay Nam - người gia sư và bạn thân nhất. Tôi nhớ hình ảnh đó và có lẽ chẳng bao giờ quên được. 

Ngày cuối hạ trời nắng nóng, tôi chạy đến nhà Nam để tạo cho anh một sự ngạc nhiên về cô bạn gái từ Hà Nội trở về. Thế rồi cô bất ngờ nghe được đoạn đối thoại khiến tôi trăn trở:

- Tớ đã quá mệt mỏi khi yêu My

- Tại sao?

- Vì My không phải là một nửa của tớ.

- Nhưng hai người đã quen nhau hai năm cơ mà.

- Nhưng đủ để tớ biết rằng tớ và My quen nhau là một sai lầm.

- Vậy đâu là một nửa của cậu?

- Là cậu đấy, Vy à.

Người bất ngờ không phải là Nam mà lại là tôi. Đúng như cách mình đến, tôi trở về trong im lặng. Đã bao lần tôi muốn quên ngày ấy, nhưng nó vẫn ám ảnh tôi cho đến lúc tôi phải đối mặt về cái hạnh phúc lưng chừng ấy.

Tôi đã tìm cho mình sự thanh thản bằng cách im lặng và lẩn trốn. Những ngày đầu thu trời dịu nắng, tôi dạo bước và tấp vào bên đường nơi có hàng hoa trắng. Tôi vào quán trà sữa có hướng nhìn cả đoạn đường rất đẹp và quan sát rõ người ở trạm xe buýt đối diện. Bên kia đường, tôi tình cờ thấy rất rõ Nam và Vy cùng nhau mỉm cười. Đó là nụ cười từng khiến tôi yêu thương. Hơn ai hết, tôi biết mình không thể im lặng, đã đến lúc tự giải thoát ra khỏi sự mong manh của cảm xúc.

“Mình chia tay nhau đi Nam, đừng trả lời gì cả. Cậu xem như hãy giúp tớ thoát khỏi những cảm xúc mong manh do tớ tự tạo. Dù sao đi nữa, mùa hạ cũng sẽ qua, tớ sẽ mỉm cười với một thu trong veo gió. Đừng gọi cho tớ! Cậu là tất cả của tớ nhưng tớ sẽ xa cậu”.

Tôi đã tự đóng cửa và nhốt cảm xúc ở nơi nào đó khó chạm đến. Tôi chẳng buồn nhắc đến nhưng lại nhớ rất rõ nơi mình chôn giấu những hạnh phúc mỏng manh.

Tôi cũng biết rất rõ Minh quan tâm và yêu thương mình nhưng làm sao tôi có thể nhận tình cảm của anh được khi tình cảm của Nam trong quá khứ vẫn ở trong tim. Tôi không đủ can đảm kể cho anh nghe về chuyện đó.

Khi những ngày cuối thu vắng Minh, lòng tôi lại có chút nhói đau, trống vắng. Tôi đã yêu Minh ư? Tôi chỉ biết rằng chàng trai ấy đi vào lòng mình như những cơn sóng đầy vội vã và ồ ạt. Tôi đã viết cho anh biết về những điều rối bời diễn ra trong quá khứ, những thứ từng khiến tôi cười trong hạnh phúc cũng như đau đớn khi mất đi. Bây giờ, tôi muốn đóng lại những giọt nước mắt ấy, cất nó vào một quyển sổ nhỏ như miền ký ức đã ngủ yên.

Tôi hẹn anh đến biển để anh nhạy cảm hiểu rằng giữa chúng tôi đã có kỷ niệm, đã thuộc về nhau một cách rất tự nhiên. Thế nhưng, anh lại nói về việc sẽ ra đi, quá bất ngờ. Anh sẽ đi Nha Trang, bỏ lại tôi giữa những Sài Gòn luôn vội vã. Tôi đã tự nhủ lòng sẽ đợi anh ở đây, đợi đến khi anh nhận ra tình cảm tôi dành cho anh. Thế nhưng, điều đó quá mong manh. Tình cảm chúng tôi dành cho nhau cớ vì sao như thứ hạnh phúc từng thuộc về quá khứ.

Lời trái tim


Tôi cầm trong tay quyển nhật ký của My, suy nghĩ trở nên hỗn độn. Ngay lúc này, tôi không thể làm gì khác ngoài việc ngồi và hướng tầm nhìn về phía biển. Cô ấy đã dành rất nhiều tình cảm cho "anh" - một người đàn ông không phải tôi. Tôi nghĩ mình không đủ kiên nhẫn để đọc đến những trang cuối cho đến khi gió vô tình lật mở đến trang cuối cùng. Mọi thứ như định mệnh.


“Cậu biết không, nhiều khi tớ rất muốn nói với cậu nhưng tớ đã không làm được. Tớ không dũng cảm nhưng không phải vì vậy giữa tớ và cậu có khoảng cách. Hai năm quen nhau tớ đã nợ cậu quá nhiều, nhiều như những lời than phiền vì tính nói nhiều của tớ, tớ không hiểu nổi vắng cậu tớ làm được gì.

Mùa thu chẳng còn ý nghĩa nếu vắng cậu. Tớ sẽ đi đến nơi mà ai đó nói là quá khứ được xếp về phía sau lưng và phía trước chỉ toàn là hạnh phúc. Đó cũng là lúc tớ bỏ đi tất cả quá khứ, nhờ cậu đấy, chàng trai của biển của tôi ạ”.

Tôi đã khóc và tự hỏi, liệu My có đợi tôi không bởi tôi đã bỏ cô ấy ở khoảng lưng chừng như vậy? Tôi chỉ biết mình đã chạy thật nhanh để về phía nơi mùa thu nhỏ ấy bị bỏ lại.

.....

- Cậu đừng đến, vì tớ là người quanh lưng. Để tớ là người trở lại.

- Cậu biết tớ đã chờ rồi không? Tớ chẳng biết làm gì cả ngoài việc cứ ngồi ở đây và đợi cậu.

- Tớ biết mình là thằng ngốc khi đã bỏ cậu phía sau, cô gái mùa thu ạ.

- Tại sao cậu lại bỏ tớ chứ, tớ chẳng muốn ở đây dù chỉ một phút. Thiên đường hay nơi nào trên mặt đất này đều làm tớ thấy cô đơn khi vắng cậu.


(Theo Zing: độc giả Nghiêm Minh Nhất)